Từ Agency sang Brand và giấc mơ đổi đời

Sau một thời gian dài làm agency, thì tôi quyết định xin việc ở brand. Lý do rất đơn giản: tôi muốn được thử một lần sống ở vai “chị client”, chậm lại một chút và không phải vác laptop theo khi đi bar.

Về lương thì kỳ vọng của tôi là khoảng 50 triệu (Tôi khảo sát, hỏi han, nhìn mặt bằng và thấy con số đó là khả thi). Quá trình phỏng vấn với director và CMO diễn ra khá suôn sẻ.

Tờ giấy gấp đôi và con số “thu nhập tiềm năng”

Đến vòng cuối, chị nhân sự rủ tôi ra quán cà phê “nói chuyện cho thoải mái”.

Chị lấy ra một tờ giấy tập gấp 2.

Và đó là lần đầu tiên tôi được deal lương. Thiệt sự là vầy, vì cuộc đời tôi từ trước đến giờ đúng kiểu ai trả lương bao nhiêu thì nói, thấy được tôi sẽ làm.

Tôi nói mong muốn của mình là 50. Chị ấy đề xuất 35. Chúng tôi lên xuống một hồi.

Cuối cùng, chị nói: công ty có thể offer 40 triệu lương cứng, nhưng “thực ra” thu nhập có thể lên đến 56 triệu – chị ấy lấy giấy viết cộng trừ một hồi và vẽ ra con số 56, gạch chân 2 lần.

Lý do: Công ty có truyền thống thưởng 3-6 tháng lương tùy hiệu suất và tình hình kinh doanh.

Tôi kiểu, oh wow. Trước đến giờ tôi chỉ có “đãi ngộ” 1 tháng lương 13 + thưởng dự án thôi chứ nào biết đến giấc mơ thưởng 6 tháng lương. Tôi đồng ý. Chị ấy cất đi tờ giấy. Nhưng con số 56 thì nằm trong đầu tôi rồi.

Khi “bánh vẽ” tan thành mây khói

Và 1 năm sau: giấc mơ không thành sự thật.

Hết năm, tôi nhận được: 1 tháng lương 13 + thêm 1 tháng lương hiệu suất (nhờ nằm trong top làm việc hiệu quả của phòng, chứ không phải ai cũng được thêm tháng này).

Không có 3–6 tháng thưởng –> Không có 56 triệu/tháng. Và nhận ra tôi không có bất kỳ “bằng chứng” nào để tranh luận, ngoại trừ chuyện đi ngang bàn HR phải liếc một cái kiểu “chị ơi sao chị lừa em”.

Về mặt pháp lý, mọi thứ đều đúng. Về mặt hệ thống cũng không ai sai. Chỉ có kỳ vọng của tôi là tan vỡ.

Cái bẫy tư duy “Thu nhập xứng đáng”

Và tôi nhận ra, cũng do mình thôi chứ ai đâu. Vấn đề không nằm ở chuyện “bị lừa” khi deal lương. Vấn đề nằm ở khoảnh khắc tôi gật đầu với con số 40.

Khoảnh khắc đó rất quen. Bởi vì trước giờ tôi vẫn gật đầu như vậy với hầu hết các con số mà công ty đưa ra cho mình.

Không phải lúc nào tôi cũng hài lòng. Mà vì tôi mang theo một niềm tin rất âm thầm suốt nhiều năm làm nghề: nếu mình đủ giỏi, người ta sẽ trả mình xứng đáng, kể cả khi mình không nói ra.

Tôi từng gặp may mắn trong một số giai đoạn. Tôi từng có những công việc mà không cần mặc cả, không cần “chốt số”, không cần nói nhiều về tiền nhưng cuối cùng vẫn được trả tốt, thậm chí cao hơn kỳ vọng ban đầu.

Khi sự ngại ngùng đi kèm cái giá đắt

Những trải nghiệm đó khiến tôi quen với một kiểu định vị khá nguy hiểm: làm người giỏi thì không cần bàn nhiều về tiền bạc.

Nhưng cũng chính nó khiến tôi không luyện cho mình một kỹ năng quan trọng: nói rõ mình muốn bao nhiêu, và vì sao con số đó là hợp lý. Cho đến lần này, chính thái độ đó khiến tôi “hụt” khoảng vài triệu mỗi tháng.

Không phải vì ai lừa tôi mà vì tôi từ bỏ ranh giới của mình. Và sâu hơn, vì tôi thiếu tự tin. Tôi biết mình giỏi, nhưng tôi không quyết liệt trong việc chỉ ra năng lực của mình sẽ tạo ra tác động gì và nó có thể quy đổi ra tiền như thế nào

Tôi ngại. Và khi ngại, tôi gật đầu với những offer mà tôi phải tự chịu thiệt trong tâm hồn một chút. Đó là cái giá phải trả cho việc ở trong một vùng xám nghề nghiệp: biết mình giỏi, nhưng không dám nói rõ mình đáng giá bao nhiêu.

Học cách định giá chính mình

Sau cú sốc đó thì tôi nghỉ việc (vì không có cơ hội deal lương lại), và lần này tôi mạnh dạn hơn nhiều để rồi cuối cùng chốt được một công việc mới với thu nhập cao hơn 60%.

Bởi vì lần này, tôi đã dám trả lời “Trên tinh thần em rất muốn được cống hiến cho công ty mình, mức X là mức thấp nhất mà em có thể đồng ý”.

Trích: Trang Nguyễn – Head of Communications tại ZEE

Leave a Reply

This site uses cookies to offer you a better browsing experience. By browsing this website, you agree to our use of cookies.